Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước 
em đến tôi một lần bao lũ chim rừng 
họp đàn trên khắp bến xuân
từng đôi rung cánh trắng khe khẽ ca 
Cành đào rung nắng chan hòa
chim ca thương mến chim ngân xa 
Hồn mùa ngây ngất trầm vương
Dìu nhau theo dốc mới nơi ven đồi
còn thấy chim ghen lời âu yếm
đến đây chân bước cùng ngập ngừng
mắt em như dáng thuyền soi nước
tà áo em rung trong gió nhẹ 
thẹn thùng ngoài bến xuân
Sương mênh mông che lấp kín 
non xanhôi cánh buồm nâu còn trên 
lớp sóng xuân, ai tha hương nghe ríu rít 
oanh ca, cánh nhạn vào mây thiết tha
lưu luyến tình vừa qua
Nhà tôi sao vẫn còn ngơ ngác 
em vắng tôi một chiều bến nước tiêu điều 
còn hằn in nét đáng yêu từng đôi chim 
trong nắng khe khẽ ru. Lệ mùa rơi lá chan hòa
chim reo thương nhớ chim ngân xa 
Hồn mùa ngây ngất về đâu ?
Người đi theo mưa gió xa muôn trùng
lần bước phiêu du về chốn cũ
tới đây mây núi đồi chập chùng
liễu dương tơ tóc vàng trong nắng
gội áo phong sương du khách còn 
ngại ngùng nhìn bến xuân