Lắng nghe chiều xuống thành phố mộng mơ
Màu lam tím Đà Lạt sương phủ mờ
Từng đôi đi trên phố vắng
Bước chân em giữa không gian
Hoàng hôn thua màn đêm
Đứng trên triền dốc nhìn xuống đồi thông 
Hàng cây thẫm màu đèn lên phố phường
Giờ đây hơi sương giá buốt 
Biết ai thương bước cô liêu 
Người đi trong sương rơi

Cam Ly vô tư lên tiếng than muôn đời
Thông reo vi vu than thở như ngậm ngùi 
Lữ khách bâng khuâng thương nhớ vô vàn
Cuộc tình duyên nàng trinh nữ
Linh Sơn đâu đây buông tiếng chuông ban chiều 
Như ru ai say trong giấc mơ dạt dào
Cho thế nhân tôi rõ hết u sầu
Để lòng quay về bến yêu
Thôi nhé Đà Lạt ơi xa rồi em có nhớ 
có thương trong lòng nhiều
Tuy tháng ngày dần trôi nhưng bao nhiêu 
kỷ niệm ngày xưa khó vơi
Đà Lạt thương mến đã ghi trong lòng tôi